• Gợi ý tìm kiếm:
  • két sắt mini, hạt giống, áo mưa, máy uốn tóc,..

Đi tìm hạnh phúc..!

Hạnh phúc - vốn dĩ được bắt đầu từ những điều bình dị trong cuộc sống và đơn giản đó là sự sẻ chia giữa trái-tim-với-trái-tim…

Tôi đã gặp em,và lần nào cũng thế,trong đôi mắt em là cả một thế giới u buồn. Em cầm lấy chiếc bánh tôi cho, ăn lấy ăn để một cách ngon lành.

“Mày đi chỗ khác mà kiếm cơm, đây là chỗ tau làm ăn buôn bán, không phải chỗ cho những thằng hôi hám như mày đứng mà dòm ngó, nhá!

Thằng bé run rẩy bỏ đi, em đói, đói đến bủn rủn cả tay chân. Từ chiều đến giờ, em không có miếng cơm nào vào bụng. Lần nào tới những quán ăn, em cũng bị người ta xua đuổi không thương tiếc, họ cho em là dơ bẩn, là nghèo rách, có người thậm chí còn lấy tay che miệng khi em đến gần.

Đi tìm hạnh phúc..!

Nhưng dẫu thế em vẫn chai lỳ bám trụ ở đấy, vì vẫn không thể để cái dạ dày cứ réo rắt liên hồi được,bụng em càng lúc càng lộ rõ hai tấm xương sườn rõ to rồi, riết rồi người ta cũng sợ bị em làm phiền nên cho nó 1 ít đồ ăn, vài ba đồng tiền lẻ đủ để em sống qua từng bữa cơm. Nhưng được bữa này, bữa sau em lại đói, cái đói làm cho con người ta ù lỳ, chai sạn, và em cũng thế…


Đi tìm hạnh phúc..!


Cái mảnh đời bất hạnh không cha, không mẹ, không người thân đôi khi nó đốn mạt, lắm lúc người ta quát vào mặt em: “cút đi cái thằng đầu đường, xó chợ kia. Ừ thì em cũng không biết mình sinh ra từ đâu và lớn lên bằng cách nào nữa, chỉ biết, em theo ông  bán vé số từ bé. Rồi ông mất, em trở thành mồ côi thật. Mới khi ông mất, em còn dạo dạo kiếm được vài đồng từ những tờ vé số. Nhưng rồi bị bọn kia đánh đập, có lần em bị giựt luôn cả cọc vé số trên tay. Kể từ đó, em lang thang khắp nơi, ai cho gì ăn đó, kiếm được gì mặc đó.

Tối về, em lăn lóc trên một cái chòi tranh đã ủ dột - tài sản duy nhất mà ngoại để lại cho em, được cái em có cái chỗ để dung thân, còn hơn phải nằm ở chân cầu, phải tranh giành với những đứa bặm trợn và hút chích. Em bảo thế.

Mười bốn tuổi, em già quặm và đen nhảm, hai con mắt sâu hoắm, mái tóc lơ xơ như cái cuộc đời sầu muộn của thằng bé, gần 1/4 của đời người em chỉ biết tới việc lê lết ở mọi góc đường, đứng nhìn từ xa các em bé đang chạy nhảy vui đùa trong công viên, có khi em mơ tới giấc mơ, em đươc mặc chiếc áo trắng tinh tươm, được cắp sách đến trường như bao bạn bè cùng trang lứa, hay đôi khi em muốn được gọi mẹ, gọi ba dù chỉ một lần.

Ba ! Ba! Con diều đẹp quá ba ơi!

Ừ, con thích không, ba mua cho con một cái rồi hai bố con ta cùng nhau thả diều nhé!

Đi tìm hạnh phúc..!

Em mải miết trên cánh đồng, ba chạy theo em. Hai cha con chơi với với con diều đang vi vút trên nền trời xanh thẳm. Em trượt chân té ngã, ba hốt hoảng chạy lại. Thì ra em giả vờ để lừa gạt Ba, Ba búng nhẹ vào đầu em, hai cha con cứ thế mà phì cười…

Kí ức chập chờn,nhưng đó là giấc mơ mà em thường mơ vào mỗi đêm về, lúc tỉnh dậy em vẫn thấy khóe mắt mình cay cay, lòng em đắng ngắt, một giấc mơ vốn bình dị nhưng lại quá xa vời.

Em nhìn tôi, em kể cho tôi mọi thứ mà khóe mắt đã rưng rưng. Em đặt đôi bàn tay bé nhỏ lên đôi tay tôi: “Chị còn cha,còn mẹ chứ ?”. Tôi khẽ gật đầu. Thằng bé quay mặt đi. Nước mắt đã chảy dài trên khuôn mặt nó. Một đứa trẻ mà khi không tiếp xúc, tôi đã nghĩ nó lưu manh và đáng sợ như thế nào.

Cuộc sống vốn dĩ có những mảnh ghép không hoàn hảo,và em-một đứa trẻ không may mắn đã cho tôi nhận ra rằng, phía sau cuộc sống màu hồng của biết bao người, còn có những mảnh đời nhỏ bé lay lắt rất đáng thương, các em thật sự rất cần được giúp đỡ, kể cả vật chất lẫn tinh thần.Và xã hội, xin hãy đừng quay lưng lại với em, hãy nhìn nhận em như một đứa trẻ bình thường như bao đứa trẻ khác.

Cầu mong một ai đó có thể yêu thương và bảo bọc lấy em, để đôi bàn chân bé nhỏ của em không mãi miệt mài lo sợ và trái tim em được sưởi ấm qua nỗi bất hạnh của một- kiếp-người.

Bình luận

Bình luận của bạn sẽ được duyệt trước khi đăng lên
Không có sản phẩm nào trong giỏ hàng của bạn

Không có sản phẩm nào trong giỏ hàng của bạn

CART VIET NAM
CART VIET NAM