• Tìm nhiều nhất:
  • Beauty Formulas, Rechenna, két sắt mini, hạt giống, áo mưa, máy uốn tóc,..

Chú rể 15 tuổi - Lưng chừng hạnh phúc (P4)

Quang không còn vẻ mặt thờ ơ nữa, đọc xong mảnh giấy anh lao vội đến căn nhà trên mặt hồ, mặc kệ trước đây Huy từng ra lệnh không ai được phép bước chân vào. Quang nhìn một lượt rồi lục lọi mọi thứ còn để lại nhưng chẳng có manh mối gì. Anh nắm chặt tay, lần này kẻ vô lo như anh cũng cảm thấy không dửng dưng được. Quang được lệnh phải ở cạnh Huy bất kể khoảng thời gian nào và ở đâu để đảm bảo an toàn cho Huy. Nếu ngay cả nhiệm vụ đơn giản này cũng không hoàn thành được, anh chẳng biết ăn nói sao với lão già. Quang gọi điện điều động những người trong nhóm của mình ở khắp nơi trong nước thông báo tìm Huy ngay lập tức.



Trong khi đó hai kẻ bỏ trốn vô tư nằm ngủ trên chuyến xe đưa họ đến với biển.

- Chết rồi!

Huy giật mình, vẻ mặt lo lắng.

- Có chuyện gì à?

Dương cũng lo lắng theo.

- Chồng không mang theo tiền...

Dương nghe xong cười trêu chọc Huy.

- Yên tâm vợ đã lo xong hết chuyện đó rồi. Lúc nãy trước khi mua vé vợ đã rút tiền rồi.

Những tưởng câu trả lời của Dương sẽ dẹp tan lo lắng của cậu nhóc nhưng sắc mặt của Huy lúc này còn tệ hơn. Huy trầm ngâm suy nghĩ, khiến Dương khó hiểu. Đột nhiên Huy nhăn nhó và tỏ ra đau đớn vô cùng, cậu ôm bụng rên rỉ.

- Sao vậy chồng? Đau bụng à?

Huy không trả lời nhưng cái gật đầu khó nhọc của cậu cũng giúp Dương hiểu ra mọi chuyện. Dương không biết phải làm gì lúc này, cuối cùng cô và Huy đành xuống xe giữa chừng. 

Sau khi mua thuốc cho Huy và cậu nhóc đã hết đau, Dương lục ví đếm tiền, cô nàng vẫn đang tiếc rẽ hai cái vé xe lúc nãy. Huy ngồi bên cạnh, cậu chăm chú nhìn cái thẻ rút tiền mà Dương nhét vào trong ba lô, vẻ mặt suy tư.

- Vợ để chồng mang ba lô cho.

- Thôi chồng bị đau mà, để vợ lo được rồi.

Huy lộ ra vẻ tư lự

- Chồng vô dụng quá, chẳng giúp được gì...

Cuối cùng Huy cũng thắng, Dương đành giao cái túi cho cậu để cậu không tự trách bản thân mình nữa. Cả hai đi bộ một lúc để đón xe.

Huy lén Dương lấy cái thẻ rút tiền trong túi ném xuống bên đường, thở phảo nhẹ nhõm và cất bước theo sau cô.

***********************
Quang lúc này nhấp nha nhấp nhỏm như ngồi trên đống lửa, cậu hết gọi điện rồi lại chờ đợi mọi người báo cáo về và phải cố làm mớ công việc hằng ngày của Huy nữa. Gần chiều thì anh gần như kiệt sức, tiếng chuông điện thoai reo nhức mỏi.

- Có thông tin về tài khoản của cô Dương vừa rút sáng nay gần bến xe, chúng tôi tra hết các chuyến xe thì biết họ đang định đến thành phố XX.

Nghe xong cuộc gọi Quang trút được gánh nặng trên vai đi.

- Điều động mọi người đến đó và chặng ngay chiếc xe đó khi nó vừa đến nơi.

Quang đặt điện thoại xuống, kèm theo một nụ cười ”Không ngờ cậu lại mắc sai lầm ngu ngốc như vậy.”


************************************************** **************

Huy ngắm nhìn khung cảnh bên ngoài xe đang nhòe nhoẹt bởi cơn mưa nặng hạt, thi nhau lao vào ô cửa kính để rồi vỡ toan ra, tan chảy xuống dưới. Ngày hôm nay với Huy thật sự rất vui. Ngay cả khi Dương giận điên người lúc biết cái thẻ mất tiêu, cô la hét rồi bỏ đi một mạch chẳng đoái hoài gì đến Huy nữa, làm cậu lẽo đẽo chạy theo sau ỉ ôi, xin lỗi cũng không ăn thua. Chưa bao giờ Huy thấy Dương giận ghê vậy, đúng như lời mẹ vợ nói hễ dính dáng đến chuyện tiền bạc thì Dương sẽ trở nên rất đáng sợ. Nếu không nhanh trí giả vờ té ngã, đến chảy cả máu chắc Dương sẽ không quay lại nhìn cậu.

Huy mỉm cười nghĩ lại chuyện cả hai ngồi gặm bánh mì trên một cây cầu giữa trời nắng chang chang, oi ả. Vì chút sơ ý nửa ổ bánh mì đang ăn của Dương rơi tỏm xuống mặt nước bên dưới, làm cô nàng sững sờ một lúc lâu không thốt nên lời. Huy đưa nửa ổ bánh của mình cho Dương nhưng cô nàng cười rồi nhất quyết không ăn mặc cho Huy nói rằng mình no lắm rồi và ăn một mình chẳng vui tý nào. Dương cứ nằn nặt từ chối nên khi Huy cầm nửa ổ bánh của mình nén xuống nước, thì một lần nữa, Dương hét lên thật to và lần này cô lao vào Huy như muốn ăn tươi nuốt sống cậu. Dương lại giận lần nữa. Cứ thế cả hai lang thang một lúc lâu, Huy biết mình hơi quá đáng nên lần này cậu không biết làm hòa thế nào, cả xin lỗi, cả năn nỉ, giả vờ yếu đuối, té ngã... mà không ăn thua. Cậu biết những chiêu ấy đã cũ rồi, chẳng xài được nữa. Cơn mưa đổ xuống bất ngờ vô tình trở thành cứu tinh cho Huy. Dương vội nắm lấy cánh tay cậu kéo vào một hiên nhà núp mưa. 

Cả hai im lặng hồi lâu rồi đột nhiên Dương bật cười khi Huy vuốt mấy sợi tóc quăn queo ướt nước lòa xòa trước trán. Huy không hiểu đầu đuôi tai nheo gì cũng tít mắt cười theo, cả hai cười như thế trước cơn mưa dai dẳng này. 

Sau hồi lâu mặc cả giá vé, cuối cùng cũng có một chú cho đi nhờ với giá hợp lý, cả hai vui vẻ lên xe. Cả hai ngồi cạnh nhau, lau khô người và sau chuỗi sự kiện mệt mỏi mà Huy chưa quen trải qua, cậu thiếp ngủ từ lúc nào không hay. Khi Huy thức giấc thì Dương vẫn đang tỉnh, ngồi cạnh. Lúc này cô nàng mới chịu ngủ đi và dặn Huy khi nào thấy buồn ngủ thì nhớ gọi cô dậy. Huy tự hứa rằng mình sẽ không ngủ trước khi đến nơi để bờ vai cậu có thể là điểm tựa của ai đó.

Cơn mưa vừa tạm ngưng thi Dương đã thức giấc, vẫn như mọi ngày nụ cười có phần ngô ngơ của Huy là thứ cô nhìn thấy đầu tiên.

- Sao lại không ngủ, không thấy mệt à?

Huy lắc đầu một cách vui vẻ.

- Lần đi này vất vả với chồng lắm ha. Tính vợ hơi nóng không kiềm chế được, đáng lẽ vợ nên cư xử người lớn hơn. Đã rủ chồng đi cùng mà hành động như thế.

- Chồng không cảm thấy mệt gì cả, đây là lần đi chơi mà chồng thấy vui nhất từ trước đến giờ.

- Vậy thì tốt.

Cả hai im lặng, mỗi người thả hồn suy nghĩ những hồi ức vẩn vơ của mình, cơn gió nhẹ nhàng thổi cuốn trôi đi u sầu. Huy nhìn thấy sắc mặt Dương đã trở lại bình thường, cậu thầm nguyện ước rằng Dương sau này cũng mãi bên cậu thế này, liệu như thế thì vết thương trong lòng cậu có thể nguôi ngoai đi, lành lặn lại không? Một thoáng sợ hãi hiện hữu trong đôi mắt cậu. Huy nắm lấy tay Dương.

- Vợ này?

- Sao?

...

- Nếu sau này... vợ trông thấy con quỷ đó, vợ có thể giúp nó vui vẻ như giúp chồng bây giờ không?

- Trời, là chồng giúp vợ vui vẻ mà, vợ có làm được gì đâu.

- Ai giúp ai cũng được, vợ trả lời câu hỏi của chồng đi?

Dương thôi cười cợt với vẻ mặt nghiêm túc của Huy. Dương hiểu rằng Huy đang lo lắng cho con quỷ trong câu chuyện cậu được nghe từ bố, một cậu bé có trái tim ấm áp. Dương muốn nói điều gì đó để dẹp bớt nỗi lo của cậu nhưng cô không biết phải nói gì.

- Vợ sẽ giúp nhưng... vợ không biết phải làm gì cho nó vui? Chồng biết nó thích gì không?

Huy im lặng suy tư rồi bất chợt mỉm cười dịu dàng.

- Vợ hãy ôm nó, nói với nó rằng nó không hoàn hảo và không hề cô độc.

- Liệu nó có tin vợ không.

Huy ngước nhìn Dương, ánh mắt lộ lên sự tin tưởng tuyệt đối.

- Nếu là vợ chắc chắn nó sẽ tin... tin một cách vô điều kiện.

************************
Quang chờ đợi chuông điên thoại một cách không kiên nhẫn, đó vốn là bản tính của cậu. Nếu không phải chính cậu ra tay thì cậu cảm thấy không an tâm chút nào. Cậu muốn lao ngay đến đó nhưng nếu bỏ đi thì lượng công việc Huy để lại, không giải quyết kịp thời sẽ gây thiệt hại rất lớn. ”Thằng nhóc đó không biết rằng chuyện gì xảy ra nếu không có nó sao? Tại sao Dương lại bỏ đi cùng thằng nhóc chứ?” Quang cứ tưởng mình đã là gì đó đặc biệt trong lòng Dương nhưng có lẽ anh lầm chăng? Anh không tin rằng mình thua Huy không chỉ trong công việc mà còn cả trong tình cảm, một kẻ từng chơi bời không sợ trời đất, không dạng con gái nào không chinh phục nổi giờ lại thua thằng nhóc bất lợi về mọi chuyện hơn anh. Có lẽ anh đã quá chủ quan vào đôi mắt Dương nhìn anh chăng? Vở kịch cũng sắp kết thúc rồi, nếu thua ở đây thì thật không cam tâm. 

Chuông điện thoại reo, Quang không để nó kêu tiếng thứ hai.

- Em đã kiểm tra chuyến xe nhưng không thấy họ. Nghe tài xế mô tả thì đúng là họ đã lên xe nhưng đi một lúc cậu Huy đau bụng nên xuống giữa chừng rồi...

Chưa nghe hết thì Quang đã ném điện thoại vào tường, tức giận.

- Thằng quỷ! Mày giỏi lắm.

***************************
Dương lại ngủ, Huy ngả đầu của cô về phía vai mình mặc dù trước khi chợp mắt Dương đã cố tình ngã theo hướng ngược lại để cậu không thấy mỏi. Huy đang suy tính tình hình hiện giờ, cậu nghĩ rằng nên xuống xe tại đây rồi đi bộ ra biển là được nhưng phải lấy lý do gì đó để Dương đồng ý, không thể giả vờ đau bụng như lúc sáng nữa, như vậy thì mất mặt quá.

Dương cựa quậy rồi mở mắt, cô trông thấy cảnh quen thuộc bên đường. Những mảng ký ức đẹp hiện lên trong Dương, cô nhóc nắm lấy tay Huy.

- Mình xuống đây đi bộ một lát được không, cũng sắp đến biển rồi mà.

Huy còn đang trong trạng thái ngỡ ngàng vì não bộ dừng lại đột ngột, nhưng ngay lập tức cậu bắt mình phải gật đầu, không để vụt mất cơ hội này.

Cả hai xuống xe, Dương lột ổ bánh mì ngọt chia một nửa cho Huy. Huy cầm lấy ăn ngon lành vì thật sự bây giờ cậu nhóc thấy đói vô cùng. Cảm giác đói cồn cào này cũng vô cùng mới mẻ vì hồi giờ ở nhà có khi nào Huy chịu cảnh thế này đâu, nên bây giờ ổ bánh mì ngọt này lại khiến cậu cảm thấy thật ngon. Huy thấy vui trong lòng nhưng đưa mắt nhìn sang thì trông thấy Dương có vẻ rất trầm tư. 

Dương lúc này đang thả hồn về khoảng thời gian xưa, khi mà bố cô còn sống, khi mà cô còn giữ cái vẻ nũng nịu vòi vĩnh trẻ con. Bố mất khiến cả gia đình chơi vơi vô cùng, ai cũng đau khổ, Dương thì vờ ổn nhưng tận sâu trong lòng khoảng thời gian ấy với cô là địa ngục. Cô lao vào làm đủ mọi chuyện để hành hạ bản thân, nhưng chẳng tài nào thoát ra được mãi đến khi bất chợt gục ngã trên đường, nhìn giọt nước mắt của mẹ và hai em, Dương mới tự nhủ mình cần phải trưởng thành hơn...

- Vợ có tâm sự gì phải không?

Dương gật đầu, không hiểu sao những chuyện không muốn nói thì Dương đều chẳng giấu được Huy, cô không muốn làm thất vọng cậu bé lúc nào cũng đặt niềm tin mạnh mẽ vào mình.

- Ba tháng trước ngày bố mất, vợ và bố từng đến đây, cả hai cha con cũng đi bộ trên con đường này vì bố không chịu nổi cơn say xe. 

- Chú ấy đúng là chẳng giống vẻ bề ngoài một chút nào.

Dương dừng chân nhìn Huy một cách nghiêm túc.

- Chồng biết bố của vợ sao?

Huy không biết mình bị làm sao mà lại nói hớ ngu ngốc như thế nhưng nhanh chóng cậu vội biện minh ngay.

- Chồng từng thấy ảnh bố của vợ. Bố chồng và bố vợ là bạn thân mà.

Dương ngồi xuống bên đường, vẻ lơ đãng đi đâu đó.

- Bố vợ là bác sĩ tâm lý đi làm rồi về nhưng chỉ có một năm ông bỏ đi luôn mà không nói không rằng gì cả. Khi về vợ có hỏi nhưng ông không chịu nói là đã đi đâu, vợ đã rất giận ông. Nghe chồng nói vợ cứ tưởng chồng biết chứ.

- Sao chồng biết được.

Huy cười xuề cho qua mọi chuyện nhưng câu trả lời sâu trong lòng Huy lại là ”Chồng biết chứ? Chính ông ấy đã cứu chồng mà?” nhưng Huy không muốn kể chuyện này ra hay đúng hơn bây giờ chưa phải lúc, một ngày nào đó Huy sẽ nói tất cả.

Huy cảm thấy có lỗi với Dương nên cậu nắm lấy đôi tay của cô, nhẹ nhàng bước đi. Dương theo sau, cô mỉm cười khi nhớ đến ngày ấy bố cô cũng dắt tay cô như thế, trong lòng cô cũng tràn ngập niềm hân hoan vui vẻ như thế này.

Quang lục lọi khắp căn phòng, anh lôi ra từ trong góc tủ một tấm bản đồ cũ. Quang chăm chú quan sát vệt bút đánh dấu trên đó, anh dường như đã suy nghĩ ra được điều gì đó nên tỏ ra rất hưng phấn. Anh nhấc điện thoại, mỉm cười.

- Bảo mọi người dồn xuống biển, chia thành các tốp nhỏ tìm người đi.

”Đã đến đó tất nhiên phải ngắm biển rồi. Ván này tôi thắng chắc.”

Huy và Dương gần đến biển nhưng Huy cảm thấy không ổn, cậu biết Quang chắc chắn sẽ cho người tìm kiếm ở biển, bây giờ mà ra đó cả cậu và Dương sẽ bị tóm gọn. Nhưng Dương thì đang khá nôn nóng để được nghe sóng biển, cậu không muốn cô ấy thất vọng. 

- Vợ, cho chồng mượn ít tiền đi.

- Sao vậy chồng định làm gì?

- Vợ đừng hỏi, cứ cho chồng một ít đi về nhà chồng sẽ trả cho.

Dương miễn cưỡng móc túi đưa tiền cho Huy, không phải không muốn đưa chỉ là cô nhóc tò mò muốn biết Huy định làm gì, tại sao không thể nói ra cho cô hay.

- Vợ đợi chồng nha. Đợi một lát thôi.

Dương gật đầu, dõi theo bóng dáng nhỏ bé dần khuất xa mình. Chân cô bỗng nhiên muốn chạy theo... không vì một lý do gì.

Có tiếng gọi cô dừng lại và nhận ra một người quen.

********************

Quang nằm thiếp ngủ, tiếng chuông điện thoại đánh thức anh dậy.

- Sao rồi đã tìm ra họ chưa?

- Anh cho người rút hết đi, ngày mai tôi sẽ về.

Quang nhận ra giọng nói quen thuộc qua điện thoại.

- Chà! Cậu chịu lên tiếng rồi sao.

- Lần này tôi thua anh rồi.

- Biết thế là tốt nhưng tôi không thể để cậu tự do nhiều hơn được nữa. Cậu không biết bản thân sẽ gặp nguy hiểm gì sao?

- Tôi mặc kệ.

- Còn tôi thì không, nếu có chuyện gì với cậu ông ấy sẽ đau lòng lắm mà tôi thì không muốn trông thấy cảnh đó.

- Tôi có gì có thể đem ra đánh đổi được không?

Quang im lặng, lần đầu cậu thấy Huy xuống nước thế này, lại còn hỏi anh có muốn gì ở cậu không để đánh đổi. Nhiều chứ! Có rất nhiều thứ Quang muốn đoạt lấy từ Huy nhưng chẳng thể có được. Anh vừa thương nhưng vừa căm ghét Huy vô cùng, sự mâu thuẫn ấy càng lớn dần hơn trong khoảng thời gian cả hai cùng nhau chung sống. Vậy mà giờ cậu nhóc lại muốn đánh đổi một ngày tự do với bất cứ điều gì.

- Tôi muốn rút khỏi cam kết của cậu. Tôi muốn được tự do theo đuổi Dương từ bây giờ chứ không phải chờ đợi cậu kết thúc mọi chuyện theo ý cậu.

-...

- Sao? Cậu không dám chứ gì? Không tự tin sao?

Huy đứng trong một bưu điện nhỏ, cậu tức giận với yêu cầu của Quang đưa ra nhưng lại không thể làm gì khác hơn. Mặc dù cậu được quyền kiểm soát mọi chuyện nhưng ở một vài khía cạnh khác Quang lại được giao toàn quyền sử lý như việc quản lý cậu...

-Không phải tôi mà kẻ không tự tin là anh. Anh đã từng nói với bộ dạng của tôi thì bất cứ cô gái nào anh cũng có thể dành được mà.

- Đừng có ngạo mạn như thế, hiện tại cậu đang cầu xin tôi đó.

- Vậy cứ tùy anh dù sao cũng đã trễ rồi.

Câu trả lời tự tin của Huy khiến Quang hơi lo lắng, chẳng lẽ có chuyện gì xảy ra với cả hai rồi sao? Đầu dây bên Huy đã gác máy, Quang chẳng thể hỏi thêm được điều gì nữa, tiếng tút tút càng làm Quang thêm chán nản. Anh không biết tại sao mình lại tham gia vào trò chơi này, muốn hơn thua đủ với Huy hay vì một điều gì khác hơn.

Huy quay về chỗ Dương nhưng thấy cô đang nói chuyện với một chàng trai, cậu ta chắc cùng tuổi với Dương.

Thoáng thấy Huy quay lại, Dương đã vội vàng lên tiếng, cô muốn che giấu sự thật khó tin và buồn cười này.

- Em về rồi à?

Chàng trai nhìn chăm chăm vào Huy.

- Hóa ra cậu đi chơi với em trai thật hả? Em trai cậu nhìn ngộ ghê.

Chàng trai định lại gần Huy nhưng Dương ngăn lại.

- Cậu thôi đi, làm gì nhìn nó như thế hả?

- Tại style của nó gây sốc với mình mà.

Chàng trai hướng ánh mắt về phía Huy, cậu từ nãy giờ vẫn im lặng nghe cuộc đối thoại.

- Này nhóc, cho anh chụp một bức ảnh nhé. Không ngờ cậu đi du lịch với em trai thật, còn tưởng bà cô khó tính cũng biết yêu rồi chứ.

Không để Huy trả lời chàng trai đã lấy máy ảnh mang theo chụp khuôn mặt nhăn nhó của Huy. Dương thấy vậy vội ngăn lại.

- Này, cậu thôi đi.

- Chỉ chụp một tấm hình thôi mà, có cần bức súc thế không.

- Coi chừng tôi đập máy ảnh của cậu bây giờ.- Dương đe dọa thật sự nhưng chàng trai không thấy gì làm lo sợ. 

Dương nhào đến định làm thật thì một cô gái đã nhanh chân ôm lấy chàng trai một cách thân mật.

- Đi thôi anh.

Cô gái nhìn Dương đề phòng.

- Yên tâm. Tui với ông củ khoai đó không có gì đâu.

Cô gái kéo chàng trai đi khiến anh chàng chỉ kịp nói tạm biệt và tấm ảnh chụp Huy vẫn chưa kịp xóa.

Dương ngán ngẩm vì tên bạn mình, xui sẻo gặp hắn ở đây có trời mới biết hắn đồn đại gì với người khác, may mà cô nhanh trí nghĩ ra cách lèo lái câu chuyện. Dương quay lại nhìn Huy thì thấy cậu nhóc đã bỏ đi trước ra hướng biển. Cô chạy theo.

- Xin lỗi chồng nha, thằng bạn bắn nhắng quá. Không ngờ gặp nó ở đây, chắc là đi chơi với người yêu. Cái thằng vậy mà cũng có người chịu yêu.

Huy vẫn không nói gì, không khí cũng vì thế mà trở nên khó chịu.

- Sao vậy? Chồng giận à...?

Huy không giận cậu chỉ đang buồn, quả thật nếu lúc ấy Dương mà nói cậu là chồng của mình thì không hiểu mọi chuyện sẽ thế nào nữa. Ngay cả Huy cũng nhận ra được sự thật này rõ rằng kỳ cục nhưng cậu không cam tâm để mọi chuyện ra thế này.

- Đừng im lặng mà. Coi như vợ xin lỗi chuyện lúc nãy.

- Vậy vợ hôn chồng đi. Chồng sẽ không giận nữa.

Dương ngạc nhiên trước yêu cầu của Huy, hay đúng hơn tim cô giật bắn. Khuôn mặt cô đỏ hồng lên, nóng bừng mà cô không hay biết.

“Bình tĩnh lại coi Dương, nó chỉ là thằng nhóc thôi mà.” Dương tự trấn tĩnh bản thân mình bằng một nụ cười.

- Vậy hôn ở má nha.

Huy gật đầu làm Dương thấy nhẹ lòng hẳn, có lẽ cô xem nhiều phim tình cảm ướt át quá nên suy nghĩ mọi chuyện hơi chút quá đà. Chỉ là hôn má thôi, như chị gái hôn em trai thôi mà.

Dương nhắm mắt nhẹ nhàng hôn lên má Huy, cậu mỉm cười.

- Hôn bên này nữa vợ.

Huy vẻ mặt hớn hở chỉ chỉ một bên má còn lại. Dương đành chấp nhận yêu cầu của Huy không chút mặc cả để làm thằng nhóc hài lòng.

- Trán! Trán nữa vợ.

- Lần cuối nha.

Huy gật đầu nhanh chóng và chỉ đợi Dương cúi xuống định hôn thì cậu nhanh chóng đặt tay lên vai cô, hướng cái hôn cô chạm nhẹ vào môi cậu. 

Nụ hôn nhẹ nhàng lướt nhẹ trên môi hai kẻ ngốc như cơn gió xuân ấm.

Huy vội bỏ chạy xuống bờ cát mịn màng không để cho Dương kịp phản ứng gì. Cô nàng đứng sững chẳng biết làm gì.

- Mặt vợ đỏ cả lên kìa.

Tiếng nói của Huy từ biển vọng vào làm Dương tỉnh trí lại, cô nàng chạy đuổi theo hướng Huy phía xa.

- Đứng lại đó, thằng nhóc kia.

Sóng biển thổi rì rào, gió tung mình nhảy nhót tự do trên khoảng không gian vô cùng tận. 

Tất cả cười vui vẻ trước màn đuổi bắt của hai đứa con nít trên bờ cát.

Vừa nắm tay nhau vào bờ thì Dương đã thấy năm chiếc xe hơi màu đen đứng sẵn và một tốp người hướng cái nhìn về phía Dương và Huy. Dương không biết chuyện gì nhưng nhìn sang Huy, cô thấy cậu nhóc chẳng có vẻ gì ngạc nhiên cả. Như thể Huy biết trước mọi chuyện và bình thản chấp nhận nó.

Huy đáp lại cái nhìn ngốc của Dương bằng một nụ cười hiền lành.

- Mình về thôi vợ.

*******************************

Quang vừa nhận được điện báo nên anh đứng đợi sẵn từ cổng. Một chiếc xe men theo con đường đất, thả bụi phía sau chạy về hướng Quang và dừng lại bên cạnh. Quang lại gần và cảnh anh thấy là hai kẻ bỏ trốn đang tựa vào nhau ngủ ngon lành. Quang mặc kệ Huy, anh mở cửa và bế Dương vào trước. Huy được đánh thức dậy cậu nhìn thấy mọi chuyện nhưng bình tĩnh bước theo sau.

Dương thức giấc, cô thấy Quang đang bế mình cô lúng túng, ngại ngùng.

- Anh Quang! Anh làm gì vậy, thả em xuống, em tự đi được mà.

Quang mặc kệ.

- Em có biết anh lo lắng thế nào không hả? Anh không buông ra đâu.

Câu nói của Quang khiến Dương có muôn vàn suy nghĩ, cô không biết anh có ý gì với mình không nhưng chỉ riêng sự quan tâm này cũng đã khiến cô vui lắm rồi. Dương không nghĩ rằng mình thích Quang, cũng không mong điều đó xảy ra nhưng bây giờ trái tim nói gì ngay cả chính cô cũng không hiểu. Cô cúi gằm mặt, gò má hồng hào. 

Quang một lần nữa chẳng biết mình có nên tin vào phản ứng này của cô bé không nữa. Nếu không phải là thích thì phải gọi bằng cái tên nào khác đây?

Dương vẫn không gạt được sự bẽn lẽn của mình với Quang, đã thế lại còn được anh bế thế này khiến cô cảm thấy kỳ cục. Bất chợt cô nhớ ra mình quên điều gì đó, cô ngước lên và quay lại tìm kiếm một khuôn mặt quen thuộc.

Bóng Huy phía xa xăm nhìn theo cô, một nụ cười thoáng có chút gì đó buồn và rồi cậu cùng vài người làm rẽ theo hướng khác đi xa cô dần về phía phòng học của cậu. Dương vội vàng đẩy vai Quang, xin anh thả cô xuống. Bất đắt dĩ Quang đành chiều theo ý cô bé.

- Huy không về nghỉ sao? Sao lại về hướng đó.

Quang thở dài không tài nào đoán xem cô nhóc này nghĩ gì.

- Cậu ấy muốn hoàn thành bài tập đã để lại.

“Hèn gì lại tỏ vẻ buồn rầu ấy.” Dương cứ nhìn theo bóng Huy cho đến khi khuất mất, cô định đến chỗ Huy nhưng Quang nắm tay cô ngăn lại.

- Để cậu ấy yên đi.

- Nhưng Huy vừa về, rất mệt tại sao lại bắt cậu ấy học vào lúc này.

- Là tự cậu ấy muốn thế chẳng ai ép cả, em nên về phòng nghỉ ngơi đi. Ăn gì không anh chuẩn bị.

Quang xoa mái tóc rối của Dương, mỉm cười. Bây giờ nụ cười ma thuật của anh cũng không tài nào dẹp nỗi suy tư trong ánh mắt của cô nhóc về Huy. 

Dương ngoan ngoãn nghe lời Quang, quay về hướng nhà trên hồ. Cô nằm trên giường, cứ bị đôi mắt u buồn của Huy quấy nhiễu và chìm vào giấc ngủ.

****************************
Trời tối mịt Huy cũng về chỗ Dương, thấy cô nhóc nằm ngủ cậu nhẹ nhàng nằm cạnh bên. Bàn tay đặt lên tay Dương, ngắm nhìn khuôn mặt của cô rồi cũng nhắm mắt ngủ thiếp đi.

*************************
Mấy ngày nay Dương không gặp Huy nhiều lắm, rõ ràng ở cùng nhau như trước nhưng muốn gặp Huy chẳng dễ chút nào, mỗi lần muốn gặp mặt thì luôn phải đối diện với Quang, mà trước Quang thì y như rằng Dương trở thành con ngốc. Lần này cũng vậy, Dương muốn gặp Huy để Huy nghỉ học một lúc cho thư giãn nhưng vừa đến gần phòng học của Huy thì Quang đã xuất hiện, nụ cười của anh làm Dương thấy khó xử.

- Lại chuyện gì nữa đây, cô bé?

- Em không phải là cô bé. Em muốn gặp Huy một chút.

Quang nhìn chăm chăm nên Dương quay mặt đi để khỏi ngượng ngùng.

- Bộ nhớ chồng lắm à?

Dương cự lại ngay lập tức.

- Không phải! Nhưng ngày nào cũng ép cậu ấy học như thế khiến em cảm thấy có lỗi vì rủ cậu ấy đi chơi.

- Cũng biết lỗi cơ đấy.

Quang cười cười trêu chọc làm Dương thấy quả thật trước anh cô trở nên trẻ con thật.

- Anh đùa thôi. Không phải tại em đâu, tại Huy muốn như thế mà.

- Anh đưa giúp Huy nha.

Dương đưa cho Quang một hộp nhỏ.

- Gì đây?

Quang tò mò hỏi.

- Chè bắp do em nấu đó. Nếu Huy thấy mệt cứ đưa cậu ấy ăn nha. Lúc căng thẳng mà ăn ngọt sẽ tốt hơn.

- Vậy còn phần của anh đâu.

Dương lúng túng, cô gãi gãi mái tóc bù xù của mình. Sao lúc nấu cô quên mất Quang nhỉ? Đúng là ngốc thật, dạo này thấy Huy mệt mỏi thế nên chắc cô thấy ám ảnh, lúc nào cũng nghĩ đến Huy mà chẳng để tâm vào chuyện gì.

- Ngày mai em sẽ nấu cho anh ha.

- Anh không cần nữa.

Quang làm ra vẻ giận dỗi. Lần đầu Dương thấy Quang có biểu hiện con nít vậy, cô cười. Ngay lập tức Quang nhéo má cô bé.

- Có gì đáng cười hả? Về thay bộ đồ nào thật xinh vào rồi theo anh đi đây một lát, như vậy anh sẽ bỏ qua chuyện này.

Dương ngạc nhiên.

- Nhưng là đi đâu?

- Anh cần mua một số đồ dùng, đi một mình hơi buồn nên rủ em đi cho vui.

Dương gật đầu rồi quay lưng chạy đi. Thật ra lâu rồi cô cũng muốn ra ngoài một chút, nhân tiện cơ hội này tất nhiên cô nhóc không thể bỏ qua rồi. Cô nàng vô tâm lại tiếp tục quên mất ai đó...

***********************
Ngồi sau xe của Quang và phóng thật nhanh trên con đường quê, thơm mùi lúa, ngọt nồng, tâm trạng đúng là tốt lên rất nhiều. Dương nhắm mắt cố tận hưởng cảm giác tự do này. Chiếc xe vào thành phố thì không khí ấy cũng mất hẳn, Dương cảm thấy hơi mất hứng khi thấy gió tự do đang nhìn mình cười nhạo.

Quang và Dương dừng trước một siêu thị, anh nắm lấy tay cô bé một cách tự nhiên. Lúc đầu Dương thấy hơi lúng túng muốn rút tay ra nhưng không được, Quang cười với cô ám chỉ chuyện này bình thường thôi mà. 

Quang mua một vài dụng cụ cá nhân và quần áo cho mình dưới sự góp ý nhận xét của Dương. Dương nhận ra anh quả thật rất đẹp, đi cùng anh mọi người ai cũng chú ý vào cả hai làm cô hơi thấy không tự nhiên. Cô không biết mình ăn bận thế này có sao không, tóc có rối không, vội quá nên cũng chẳng trang điểm gì... cứ thế tâm trạng cô chẳng thoải mái như bình thường được. Quang cũng nhận ra điều đó, anh lại gần cô và hỏi cô muốn mua gì không, cứ coi như quà cảm ơn mà anh tặng cô vì đã đi cùng. Dương lắc đầu nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm nghị của Quang, cô đành cùng anh dạo một vòng trong siêu thị để tìm món đồ cô thích.

- Nhưng hôm nay anh mua sắm nhiều thật đó. Bao nhiêu tiền bỏ ra thế này em thấy tiếc tiếc làm sao á.

Quang xoa mái tóc vốn rối của Dương, nở một nụ cười có pha chút u buồn.

- Vì hôm nay anh muốn đón sinh nhật cùng em mà, anh muốn cả anh và em đều vui chính vì thế đừng lộ khuôn mặt phụng phịu đó ra cô bé.

Dương ngạc nhiên, cô cuống quýt.

- Sinh nhật anh sao? Em xin lỗi. Chẳng ai nói gì cả.

- Anh còn không biết thì ai mà biết nỗi chứ?

Một lần nữa Dương lại ngơ ngác, những câu nói của Quang thật chẳng hiểu đâu là đùa, đâu là thật nữa. Quang đã đi được một đoạn thì Dương mới thôi suy nghĩ lung tung, cô chạy đuổi theo anh, quyết tâm làm rõ vấn đề.

- Anh nói vậy là sao? Em không hiểu.

Quang vẫn thản nhiên như không, anh lấy bộ váy màu xanh biển, ướm thử lên người Dương và xem xét. Có vẻ không hài lòng, anh lấy một bộ váy khác và tiếp tục làm như lúc nãy. Dương sốt ruột, nắm lấy tay anh để anh ngưng lại.

- Em không hiểu ý của anh.

Quang cười.

- Có gì mà không hiểu hả cô bé. Chẳng phải anh đã nói hôm nay xin em hãy vui vẻ mà. Nào em vào thử bộ này đi.

Cô nhân viên nắm tay Dương vào phòng thay. Dương đứng trước gương, cô suy nghĩ mông lung nhưng rồi quyết định không tò mò nữa, đó là chuyện riêng tư của anh, khi nào muốn nhất định anh sẽ nói.

Dương mặc bộ váy mà Quang chọn, cô ngắm nhìn trước gương tự ngạc nhiên với vẻ đẹp bản thân. Cô cười ngớ ngẩn khi không nhận ra chính mình. Hóa ra mình cũng xinh thế này. Dương mỉm cười tự tin bước ra để xem phản ứng của Quang.

Quang nhìn khuôn mặt vui vẻ này của Dương, trong lòng anh cũng có cảm giác gì đó rất lạ. Anh biết con gái thích những chuyện này, anh cũng làm vậy nhiều lần nhưng những lần đó cũng không khác gì việc trang trí những con búp bê đi cạnh mình cho tương xứng. Còn lần này, cảm giác đó không có mà một cảm nhận khác, cảm giác được chăm lo cho một người, người đó vui trong lòng cũng thấy vui kỳ lạ.

- Đúng là người đẹp vì lụa ha.

Quang buông một câu nói rồi bỏ đi. Dương chờ đợi điều khác nhưng lại nhận được câu khen đểu nên ngay lập tức vẻ mặt phụng phịu của cô lại trở về, cô lặng lẽ bước theo sau Quang. Quang buồn cười trước phản ứng của cô nhóc, anh ngừng lại đợi cô và nắm tay cô.

*************************

Cả hai vòng vòng dạo thành phố đêm, rồi Dương muốn ngừng ở một tiệm bánh nhỏ, cô kéo Quang vào. Anh vui vẻ làm theo.

Sau khi chọn chỗ ngồi, Dương đứng dậy, tiến lại gần tủ bánh, nhìn chăm chú những cái bánh kem nhiều màu sắc, đẹp lung linh.

Quang ngồi ngắm cô, điện thoại anh vẫn run liên tục và Quang biết là ai nhưng anh không muốn bắt máy. Ngày hôm nay anh không muốn thằng nhóc chết tiệc đó chen ngang vào việc của mình.

*****************************

Khi đó ở nhà, cái điện thoại bàn bị ném mạnh xuống đất, nằm lăn lóc thảm hại. Người gây ra chuyện không ai khác là Huy, cậu nhóc thở mạnh tức giận. Huy lấy tay ấn mạnh vào trước ngực mình, cậu muốn bình tĩnh hơn nhưng không được, cả ngày hôm nay Quang đã dẫn Dương đi và cậu không nhận được thông điệp gì từ cô, cứ như thể những nỗ lực của cậu với cô nhóc không là gì và cô nhóc lại dễ dàng quên cậu như thế. Huy thấy tim mình thật khó thở, cậu chỉ muốn Dương xuất hiện ngay lập tức, cậu muốn cô ôm mình vào lòng. Biết rõ là bệnh hoạn nhưng trong Huy vẫn có cái ý nghĩ nhốt cô lại một nơi nào đó chỉ riêng cậu biết...

*********************
Chiếc bánh kem nhỏ được chính Dương bưng lại bàn, cô nhóc mỉm cười nhìn Quang và nói câu chúc mừng sinh nhật thật to. Quang rõ ràng là hạnh phúc, cảm giác này tuyệt hơn là được chúc mừng giữa đại sảnh đông người, với những tình cảm hơi hợt, sáo rỗng.

Quang thổi nến và cả hai bắt đầu ăn bánh, Quang đưa muỗng kem trước mặt Dương, anh muốn đút cô ăn. Dù thấy hơi ngại ngùng nhưng Dương vẫn làm theo ý muốn của anh.

- Giờ đến lượt em.

- Hả?

- Thì em phải đút lại cho anh mới công bằng chứ.

Dương hơi cúi đầu, khuôn mặt cô đỏ hồng vì ngại ngùng, cô khẽ nhẹ nhàng làm theo. Cái muỗng bánh run run theo nhịp tim của Dương lúc này, Quang nhận ra điều đó, anh cười.

- Anh mau ăn đi.

- Ừ, anh biết rồi nhưng mà sao nó cứ lung tung thế này, em nên dừng cái muỗng lại chứ.

Trước trò đùa của Quang, Dương định rút tay lại nhưng nhanh chóng anh giữ lấy tay cô và nhẹ nhàng ăn bánh.

- Ngon thật! Đây là bánh kem ngon nhất mà anh từng được ăn.

Quang cười nhưng giọt nước mắt anh lại chảy dài xuống gò má. Dương bối rối chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra tuy nhiên cô không hỏi lý do. Quang nhìn cô, anh lau đi giọt nước ấy và tiếp tục tỏ ra bình thản.

- Anh vốn dĩ không có ngày sinh nhật...

Quang bắt đầu kể, những gì người khác không biết về anh, những bí mật mà ngay cả chính anh cũng muốn chôn giấu nhưng bây giờ anh lại muốn Dương là người biết những điều đó. Anh không hiểu chuyện gì đang diễn ra với mình, không toan tính, không kế hoạch chỉ là anh muốn được nói, nói hết những điều dồn nén bấy lâu nay.

- Anh là trẻ mồ côi bị bỏ từ khi còn nhỏ, anh sống lên ở đường phố và kiếm sống bằng nhiều cách khác nhau. Ăn cắp, lừa gạt anh đều làm cả cho đến khi anh lừa cả bố nuôi mình bây giờ nhưng ông không la mắng, không tức giận mà còn nhận anh làm con. Trong phút chốc anh trở thành một đại công tử.

Quang cười sau khi nói, anh luôn cười như thế nhưng bây giờ Dương mới nhận ra rằng đằng sau nụ cười ấy, anh đang che dấu con người thật của mình, những cảm xúc của anh.

- Vì vậy mà dù là anh em với nhau nhưng anh và Huy hoàn toàn không giống nhau.

Dương ngạc nhiên với sự thật được tiết lộ.

- Anh và Huy là anh em?

Quang vừa cười vừa gật đầu.

- Tại sao anh lại dấu thân phận của mình?

Quang đột nhiên nhìn thẳng vào mắt Dương, vì quá nhanh nên khiến cô không kịp trốn chạy. Khi Dương định cúi xuống thì Quang lại nói tiếp.

- Vì chuyện này với anh không quan trọng lắm, chỉ cần anh chăm sóc cho Huy là được. Đáng lý người đính hôn với em là anh nhưng anh đã từ chối. Bây giờ thì anh thấy vô cùng hối hận với quyết định vội vàng ấy. 

Quang ngừng lại, tay anh khẽ chạm vào tóc Dương, vẫn cái ánh nhìn mãnh liệt mà Dương đang đối mặt vô cùng khốn khổ. Cô không thể rời mắt khỏi anh và cũng không thể ngăn nhịp tim mình chậm lại.

- Anh thật sự rất thích em.

Dương không thể nói gì lúc này nữa, đầu óc cô cứ lộn xộn hết cả lên, những từ ngữ chạy loạn xạ. Dương vội vàng đứng dậy, cô chạy vào phòng vệ sinh. Tim cô vẫn còn đang dồn dập, phải mất một lúc Dương nhìn vào trong gương cô mới bình tĩnh lại. Cô nhận ra rằng hôm nay mình thật sự giống như một nàng công chúa, cô đã chú ý đến chàng hoàng tử từ lâu rồi và giờ chàng đang ngỏ lời cùng cô, thật lãng mạn. Dương nhắm mắt lại, cô tự hỏi đây có thật là tình yêu? Một tình yêu mà cô luôn tưởng tượng, một người khiến tim cô đập, vui sướng, hạnh phúc. Dương mở mắt ra và cô khẽ mỉm cười. Cô đã có câu trả lời.

Khi Quang và Dương về đến nhà thì trời đã tối mịt, từ phía xa nụ cười của Dương chợt tắt khi thấy Huy đứng trước cửa đợi. Dương cảm thấy như thể mình đang gây ra lỗi gì, cô xuống xe vội và đi về phía Huy. Dương muốn nói điều gì đó nhưng cô chẳng biết nói gì, trong lòng cô một câu hỏi bất chợt hiện hữu và nhìn vào khuôn mặt Huy cô không còn có thể trả lời chắc chắn như lúc mới đến đây nữa: Sau 3 tháng mọi chuyện sẽ trở về như cũ chứ? Và cô có thể bắt đầu lại mọi thứ như lời Quang nói không?

Huy mỉm cười và nắm tay Dương, bước vào trong.

- Chồng định đi ngủ sớm nhưng ngủ một mình thì sợ quá, chẳng biết làm gì nên ra đây đợi vợ. Vợ đi chơi vui không?

Dương gật gật đầu, đôi tay cô cảm thấy có chút nóng ấm từ phía Huy đang nắm và chỉ mình cô nhận ra điều đó. Dương chẳng hiểu lòng mình, chẳng nhận ra những nhịp tim đập lộn xộn này là vì điều gì. Nếu bất kể ai nắm lấy tay mà cô cũng có cảm giác này thì chắc là tim cô có vấn đề rồi. Nhịp tim này không thể là thích được nếu vậy nhịp tim khi bên Quang có thể lý giải là gì đây?

Dương đứng sững lại, cô rút tay lại làm cho Huy cũng ngạc nhiên, môi cô lấp bấp.

- Vợ... vợ... đang vội.

Sau câu nói, Dương bước vội qua Huy, để lại phía sau, bàn tay Huy còn đang cảm thấy chơi vơi trong không khí. Huy nhìn theo dáng vẻ vội vã của Dương và quay lại đối diện với gương mặt Quang đang mỉm cười, cậu biết điều gì đang diễn ra, cậu biết nó sẽ đến nhưng không ngờ lại nhanh đến vậy. 

************************
Dương nằm trên giường, cô nhìn vào bàn tay của mình. Trong tay Huy nó nóng ấm đến kỳ lạ và giờ nó trở nên lạnh vì những cơn gió lướt qua mang theo hơi nước. Dương vội nhét bàn tay vào cái mềnh một cách tức giận, lần đầu tiên cô không thể hiểu nổi mình muốn gì. Tiếng chuông điện thoại reo vang, chiếc điện thoại là món quà mà Quang đã tặng cô, Dương bối rồi cầm lấy lên. Có tin nhắn mới, Dương biết là của ai “Anh biết em đang khó xử nhưng anh sẽ chờ đợi. Chúc em ngủ ngon.”

- A! Vợ có điện thoại.

Tiếng của Huy bất ngờ phía sau làm Dương giật mình, cô đánh rơi chiếc điện thoại xuống đất, và nhìn cậu nhóc chăm chăm. Huy cúi xuống đất, cậu nhặt chiếc điện thoại lên bằng vẻ mặt thích thú.

- Đẹp thật! 

Dương lấy lại bình tĩnh khi thấy Huy cười vui vẻ như bình thường, dù vậy cô cảm thấy có chút áy náy như đã phạm phải một điều gì đó khi cô nhận món quà này từ Quang. Dương đã có câu trả lời nhưng khi nghĩ đến ngày hẹn ước sắp đến và những kỷ niệm vui vẻ với Huy liệu có mất đi không? Khi mà cô không thể là người vợ hờ của nhóc không? 

Huy đang cười, Huy đang mỉm cười.
... Nhưng trong ánh mắt cậu có khoảng đen thật u ám và Dương không phải là cô gái tinh ý để nhận ra điều đó. 

- Chồng có muốn có một cái không? Vợ sẽ tặng.

Huy tròn xoe mắt ngạc nhiên, nếu cậu đem chuyện này kể với mẹ vợ chắc bà sẽ chẳng bao giờ tin đâu. Một cô con gái tiết kiệm từng đồng, từng xu giờ lại muốn mua điện thoại tặng Huy. Huy muốn cười thật to nhưng cậu biết món quà mang ý nghĩa gì, nó chỉ thay thế một lời an ủi, như thế liệu có phải dễ dàng quá không?

- Thôi, không cần đâu.

Huy lắc đầu.

- Tại sao?

- Vì chồng cũng chẳng có ai để gọi cả.

- Vậy thì chồng sẽ gọi cho vợ.

- Tại sao phải gọi khi mà vợ ở bên cạnh chồng?

-...

Dương lại làm rơi điện thoại, theo quán tính cô cúi xuống nhặt lên nhưng dường như cô không muốn đứng dậy, cô sợ nhìn thấy đôi mắt Huy lúc này. Trái tim cô cứ thắt lại, cảm giác khó chịu vô cùng. Cô ước giá như mình đừng nói điều vừa rồi.

- Cũng... cũng có thể có lúc vợ không thể bên cạnh chồng mà.

Dương ấp úng cố tìm cách thoát ra khỏi chuyện này, nhưng làm sao có thể đơn giản như thế khi mà cô khiến trái tim Huy đau thế này.

- Vậy lúc ấy chồng sẽ ước với ông bụt, làm cách nào đó cho chồng quên vợ đi...

Dương ngước lên nhìn gương mặt tươi cười của Huy.

-... và đợi cho đến khi vợ quay lại bên chồng thì điều ước sẽ mất tác dụng.

Dương thở dài, cô véo má Huy. Cô thật ngốc khi nghĩ mọi chuyện phức tạp đi, Huy vẫn là thằng nhóc và đúng như những gì một thằng nhóc bình thường khác, rồi cậu sẽ quên tất cả, như Dương cũng đã từng quên mình đau thế nào khi mất bố.

- Chẳng có thằng nhóc nào 15 tuổi mà còn tin vào cổ tích cả. Vợ đã nói chồng nên đi học cùng mọi người mà. 

Dương tức giận khiến cho hai má của Huy đỏ lên, cô leo lên giường trùm kín chăn. Huy đứng phụng phịu, nhăn nhó nhưng cũng nhanh chóng lại gần Dương.

- Chồng đùa thôi mà. Chồng đã lớn rồi có tin vào cổ tích nữa đâu. Mai vợ mua chồng điện thoại nhé, khi học, chồng sẽ nhắn tin cho vợ, như thế chồng sẽ không buồn ngủ nữa.

- Muộn rồi.

Dương đáp lại cộc lốc, mặc cho Huy ra sức nài nỉ.

“Chồng không tin vào cổ tích vì trong số hàng ngàn những câu chuyện ấy, chẳng có câu chuyện nào giống chuyện hai chúng ta cả. Chồng cũng định tạo ra một câu chuyện cổ tích nhưng giờ chồng chẳng biết kết thúc sẽ là hạnh phúc hay lại thêm một chuyện đáng thương mà chồng tự chuốt lấy.” Huy nằm cạnh, tay cậu khẽ nắm lấy tay Dương. Bầu trời, vì sao, hương bắp... tất thảy đều im lặng.

Trò chơi khám phá điện thoại kết thúc bằng việc Dương xoa mái tóc quăng mềm của Huy. Cả hai nằm bên nhau, mắt nhắm nhưng trái tim thì còn thức: một bên cảm thấy tội lỗi còn bên kia đau đến kỳ lạ.

*********************
Trời sáng, những hạt nắng nhẹ lấp lánh vàng qua tấm rèm tre. Huy đã thức giấc từ sáng sớm hay đúng hơn cậu không ngủ. Cậu ngắm nhìn Dương và cậu nhận ra rằng việc cậu giữ cô gái này bên cạnh mình chẳng có gì sai trái cả. Cậu có thể quá trẻ con so với cô nhưng mà cậu là thiên tài. Một thiên tài có thể làm nhiều việc mà ngay cả hàng đống kẻ sống lâu hơn cậu còn chẳng thể nghĩ đến, vậy thì cớ gì cậu lại không có quyền yêu. Cậu biết Dương đang phân vân và giờ là lúc cậu nên tấn công cô bằng cả tấm lòng. Huy không muốn thua, cậu muốn được yêu thương và nếu cậu có Dương, cậu sẽ có điều ấy.

- Vợ... Vợ...

Huy lại đánh thức Dương bằng giọng thì thào quen thuộc mỗi bữa sáng và Dương vẫn cái kiểu lăn lóc khó nhọc như thường làm Huy cười thích thú.

Cuối cùng thì cô nàng cũng tỉnh ngủ nhưng hai mắt cô sưng húp, có lẽ tối qua cô đã suy nghĩ dữ lắm. Và khi nhìn Huy vui vẻ mang hai trái bắp vào thì những suy nghĩ khó chịu lại quay về. Dương không phải thuộc dạng nghĩ nhiều, có gì cũng nói thẳng nên bây giờ bị vây quanh bởi những ý nghĩ không thể thốt ra khiến cô nhóc cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Dương hét lên rồi dùng mềnh phủ khắp người. Hành động của cô làm Huy có chút giật mình nhưng như hiểu được điều đó, cu cậu chỉ khẽ cười rồi lại gần Dương.

-V ợ sao vậy? Vợ thấy khó chịu ở đâu à?

Vẫn kiểu quan tâm dễ thương ấy và nó khiến Dương càng cảm thấy mình tồi tệ.

- Chồng đi học đi, học xong vợ chồng mình sẽ đi mua điện thoại. Giờ vợ muốn được ở một mình.

-Ừ, vậy vợ nghĩ ngơi đi. Đồ ăn sáng chồng để đây nhé, món vợ thích đấy. Có gì nhớ nói cho chồng biết nha.

Huy dùng bàn tay nhỏ nhắn của mình vuốt nhẹ đầu của Dương dịu dàng. Cậu không muốn Dương khó xử thêm nhưng nếu không làm như thế này, cậu sẽ không thể có cô mãi mãi.

************************
Sau khi Huy đi, Dương mới chui ra. Cô nhìn trái bắp, có chút áy náy, cô đứng dậy định đuổi theo Huy nhưng khi qua khỏi cây cầu, cô dừng lại “Mọi chuyện nên dừng lại ở đây trước khi quá muộn, không nên níu kéo những điều mà ngay cả mình cũng không chắc chắn.” Dương quay vào, cô vừa cầm bắp thì có tin nhắn đến “Em dậy chưa?”

Dương thả điện thoại xuống giường, không trả lời và xử trái bắp, vừa ăn cô vừa suy nghĩ mọi chuyện về Quang, về Huy. Quang tạo cho cô cảm giác ấm áp và dịu dàng, anh là chàng hoàng tử mà ngày còn bé cô thường mơ mộng, bên trong anh chất chứa nhiều đau thương mà cô muốn được chia sẻ, cô muốn giúp anh. Còn Huy?

*****************************
Dương đã thay quần áo vừa xong thì Huy chạy vào, vẫn vội vàng như xưa.

- Vợ, vợ ổn chưa?

Dương cười và tỏ vẻ bình thường. Điều đó làm Huy khá chới với đến nỗi xém ngã nhòi xuống hồ nếu cậu không bám lấy thanh tre. Sự bình thản của Dương chính là lúc cô có câu trả lời, cô đã biết mình sẽ quyết định ra sao và nhìn cô Huy cũng biết cậu không phải là câu trả lời mà cô chọn.

- Vợ nói chồng đi đứng cho cẩn thận mà.

- Chồng... Chồng...

- Thôi, giờ chúng ta đi đi. Chồng có định thay đồ không?

Huy lắc đầu, vẻ mặt cậu ổn nhưng cổ họng thì nghẹn đắng không thốt được nên lời.
Bàn tay Dương nắm lấy tay cậu nhưng sao lạnh quá, như thể không cảm xúc. “Không được Huy ơi, mày không thể bỏ cuộc lúc này được, mày là thiên tài mà.”

Huy xiết chặt tay Dương, nét mặt cô có chút buồn rồi nhanh chóng mất đi. Bác tài lái chiếc xe đến và Huy mở cửa cho Dương. Xe chạy theo con đường quê quen thuộc, ra khỏi thị trấn và vào thành phố. Suốt đường đi cả hai mông lung với những suy nghĩ riêng và không ai nói gì. Thỉnh thoảng họ nhìn nhau cười như thể nói rằng họ vẫn ổn.

********************
Xe dừng trước một siêu thị lớn, Huy bước ra và phong cách của cậu làm nhiều ánh mắt đổ dồn vào. Dương không còn thấy kỳ cục với chuyện ấy nữa, thậm chí cô thấy Huy thật hay vì cậu có thể làm mọi chuyện mà mình thích không cần nghĩ xem người khác nói gì. Đi bên cậu cô có thể học cách yêu bản thân mình, nghĩ cho bản thân mình nhiều thêm một chút. Dương nắm lấy tay Huy.

Cả hai bước vào và Huy ngạc nhiên nhìn mọi thứ, chúng dường như rất lạ lẫm với cậu, dù trước đó cậu có âm thầm tìm hiểu. Tuy nhiên cậu chưa từng đến những nơi đông đúc thế này nên không khí nhộn nhịp làm cậu có chút khớp. Huy được phép làm mọi điều mình muốn nhưng vì sự an toàn của bản thân cậu không được tự ý rong chơi ở những nơi công cộng, nếu cần gì cậu có quyền yêu cầu và ngay lập tức được đáp ứng.

- Chồng chưa đến đây lần nào à?

Huy lắc đầu và mắt dán vào những cô nhân viên phục vụ xinh đẹp. Dương cười.

- Nếu chồng chịu đi học thì chồng sẽ có thêm bạn bè và chồng có thể đi bất cứ đâu với họ.

- Vậy à?

- Ừ.

Dương muốn sau này Huy sẽ quen biết được nhiều người hơn, cậu sẽ thấy mọi thứ bình thường, rồi cậu cũng thay đổi phong cách ăn mặc, hiểu biết nhiều hơn. Lúc ấy có khi chính cậu lại thấy chuyện lấy một người vợ lớn tuổi hơn mình sẽ là điều gì đó không bình thường cho lắm.

Dương và Huy dạo qua gian hàng trò chơi điện tử vì nó thu hút Huy từ nãy giờ. Nhìn thấy sự háo hức ấy của chồng, Dương cười rồi đi đổi xu để chơi. Đầu tiên là bắn súng, Dương chơi thử để Huy biết, cô chơi khá cừ và cảm thấy vui khi Huy nhìn bằng ánh mắt khâm phục. Đến lượt Huy chơi nhưng cậu nhanh chóng chán nản khi mà chẳng thể qua nổi màn cơ bản. Cuối cùng khi thấy cô vợ mình cứ cười hoài cậu ném cây súng rồi bỏ đi. Dương biết mình rất vô duyên nhưng mà nhìn vẻ mặt cậu, cô không kiềm chế được.

Cả hai nhanh chóng thử những trò khác nhưng Huy không khá ở khoảng nào ngoài trò chơi tinh mắt, trò duy nhất mà cậu thắng được vợ mình. Do đó mà cả hai chơi trò này gần hai tiếng đồng hồ, Dương muốn ngừng lại nhưng nhìn Huy đang thích thú cô không muốn ngắt mất cảm xúc của cậu nhóc. Thật may vì cuối cùng Huy cũng thấy nản.

- Còn trò nào vợ chơi tệ nữa không?

Dương nhớ lại ngày cô còn làm phục vụ ở siêu thị, khi đó mỗi ngày cô đều được anh quản lý tặng cho mấy xu để chơi. Lúc ấy cô còn tin vào kỳ tích nên đốt gần hết những đồng xu vào máy gắp thú để rồi chẳng được gì. Khi chơi trò ấy người ta sẽ tin rằng dù có cầu xin thì thứ mình muốn không phải lúc nào cũng có được.

- Chúng ta đi gắp thú đi.

****************************
Hai vợ chồng trẻ đứng gần máy gắp thú, nhìn chăm chú vào những con vật bé xíu dễ thương. Chỉ còn lại ba xu...

- Chồng biết trò này. Vợ thích con nào chồng gắp cho.

Dường cười trước sự ngây ngô của Huy, nhưng cô nhóc vẫn tỏ ra bình thường và chỉ cho Huy con sư tử màu vàng hung dữ nằm phía trong góc.

- Chơi hết ba xu này thôi nhé. Xong chúng ta đi mua điện thoại.

Huy gật đầu, mắt cậu không rời khỏi con vật kia. Cậu chăm chú quan sát và lẩm nhẩm gì đó. Dương nghĩ rằng cậu nhóc đang cầu xin.

Huy nhét đồng xu vào khe và chiếc cần bắt đầu chuyển động, vẻ mặt nghiêm túc của Huy làm Dương cũng dõi theo. Đúng hướng con sư tử, Huy ấn nút để chiếc cần câu đi xuống, nó chạm vào phần lưng của con sư tử và ôm gọn con vật đáng thương lên trước sự ngỡ ngàng của Dương.

Dương không tin rằng mình đang cầm con sư tử mà mấy phút trước còn nằm im trong tủ kính. Những suy nghĩ của cô bắt đầu đông cứng lại và đột ngột xáo trộn. 

- Vợ thích con vật nào nữa không? Chồng gắp cho.

Dương không trả lời, cô nhóc bóp chặt con thú nhỏ vào lòng, bỏ đi mà không quay lại nhìn Huy, Huy biết điều gì đang diễn ra.

*********************
Huy còn nhớ những ngày còn nhỏ, Huy liên tục tìm cái chết bằng nhiều cách khác nhau và cậu chỉ dừng lại khi vị bác sĩ tâm lý kia đến điều trị cho cậu. Người bác sĩ đó rất to lớn, giọng ông ồm ồm và vang khác với rất nhiều những người đến trước đó. Ông có râu lởm chởm khắp cằm và rất hay cười. Ông không hỏi Huy bất cứ câu hỏi nào, cũng chẳng bắt cậu làm cái gì, chỉ duy nhất một điểm làm Huy thấy bức bối khó chịu đó là ông luôn ở cùng cậu. Huy không thể có không gian riêng nên rất nhiều lần cậu đuổi ông ta đi. Khác với những người lớn bình thường, ông ta lì lợm, nhăng nhít như con nít. Ông ta nói với Huy rằng sẽ ra khỏi phòng cậu nếu cậu thắng được ông ta ở trò gắp thú bông. Ngay lập tức một chiếc máy được đưa đến, Huy ngạo mạn nhìn ông ta như thể trò con nít này chẳng là gì với cậu. Xong sự ngạo mạn ấy biến mất sau nhiều lần Huy cố thử mà chẳng được gì.

- Cậu cũng không hẳn là thiên tài nhỉ?

Vị bác sĩ cười cợt nhìn Huy và châm điếu thuốc hút một cách bình thản. Lúc ấy như một con thú điên bị chạm vào vết thương, Huy lao đến ông ta và bắt đầu đánh đấm. Vị bác sĩ ấy lúc nào cũng ôm Huy thật chặt nhưng không giữ hai cánh tay cậu bé, ông để cậu ta bình thản trút giận cho đến khi mệt mỏi và khóc. Đó là lần duy nhất Huy bộc lộ con người cậu ra và cậu không thấy sự sợ hãi, hay bực bội từ người đối diện. Bàn tay, bờ vai rộng và vùng ngực ấm áp, Huy đã khóc rất nhiều lần sau đó. Những ngày sau cậu không còn tức giận nữa mà thay vào đó là nghiêm túc nghiên cứu trò chơi này, dẫu vậy cậu vẫn không thể thắng được người đàn ông này.

Rồi cậu bắt đầu những cuộc trò chuyện bằng các câu hỏi đánh đố với vị bác sĩ và yêu cầu ông trả lời. Cậu hỏi đủ chuyện, có chuyện người đàn ông trả lời được, có chuyện ông ấy bảo Huy đi mà hỏi ông trời ấy, những lúc ấy Huy lại cười. Cậu bắt đầu đố nhiều câu hóc búa hơn và tìm niềm vui qua sự lúng túng của vị bác sĩ.

Thời gian trôi qua và cuối cùng cậu cũng thắng được người đàn ông này. Huy vui đến vỡ òa, cậu cười thích thú như chưa từng được cười trước đó.

- Cậu nhóc giỏi lắm. Cậu làm con rể tôi nhé?

Huy chỉ xì một tiếng nhưng rồi cậu cũng tò mò về cô con gái của người đàn ông này.

- Nhìn chú thế này, chắc con gái chú cũng chẳng xinh gì.

- Chúng rất xinh, tất cả đều là những thiên thần cả.

- Không thèm.

Vị bác sĩ cười.

- Nếu sau này cậu nghĩ khác thì hãy nói rằng cậu đã thắng tôi khi gắp thú, chúng sẽ thích cậu ngay.

Vị bác sĩ định đi nhưng Huy ngăn lại.

- Chú đi đâu thế?

- Không phải cậu thắng tôi sao?

Huy làm bộ mặt tuyệt vọng, cậu đã giao ước thế nhưng giờ cậu thấy người đàn ông này không phiền lắm, cậu có thể chia nửa phòng cho ông ta, nhưng phải nói làm sao đây?
Dường như hiểu suy nghĩ cậu nhóc, người đàn ông mỉm cười.

- Khi nào muốn đấu tiếp thì cậu cứ gọi cho tôi.
....

Đó là khoảng thời gian rất tuyệt của Huy, nó kéo cậu ra khỏi sự giải thoát mà cậu hay nghĩ đến. Cậu bắt đầu muốn sống, muốn trải nghiệm, cậu muốn cậu sẽ cười như thế một lần nữa vậy nên khi gặp Dương, khi cô cười Huy biết điều đó không còn là mơ ước nữa.

**********************
Dương mang con thú tội nghiệp ra khỏi khu trò chơi, cái bờm lù xù của con sư tử ướt nhẹp vì nước mắt Dương. Sau ngày bố mất cứ mỗi lần ngang qua máy gắp thú là cô lại nhớ về bố, người duy nhất mang sự kỳ diệu đến cho cô. Cô luôn tự hào, vui sướng khi đi cùng ông, ông có thể cho cô rất nhiều những con thú bông mà mấy người khác nhìn theo ao ước. Ông là chàng hoàng tử tuyệt vời với cả bốn người phụ nữ và ngày ông mất cả bốn biết rằng cổ tích, những điều kỳ dịu đã biến mất.

Dương ngồi vào trong một góc, cô khóc. Cô nhớ bố, nhớ nhiều lắm...

Một lúc sau, khi nỗi nhớ nguôi ngoai bằng những giọt nước mắt, Dương mới nhận ra Huy không bên mình. Cô đứng dậy quay lại tìm nhưng không thấy cậu nhóc đứng đó nữa, nhìn quanh quất cũng không thấy bóng dáng Huy. Dương bắt đầu luống cuống, cô đi loanh quanh. Hàng trăm người, không một bóng dáng sặc sỡ, mái tóc quăn rối... Dương gọi tên Huy.

Rất nhiều người quay lại nhìn Dương, nhưng đôi mắt ngây thơ cô cần tìm thì không có. Dương quay quay, cô đụng phải một thằng nhóc. Thằng nhóc dễ thương, đôi môi nhỏ, hồng hào, mái tóc ngắn đen nhưng mỏng manh. Dương nhìn nó chăm chăm vì có điều gì đó quen thuộc mặc dù không ăn mặc lòe loẹt như Huy.

- Cản đường cản lối.

Thằng nhóc nhìn Dương khó chịu, ánh mắt nó lạnh căm. 

- Xin... xin lỗi. Cậu có sao không?

- Đừng chạm vào tôi đồ xấu xí.

Vẫn ánh mắt ấy, trong bộ dạng nhăn nhó. Thằng nhóc có vẻ ngoài giống thiên thần hất mạnh tay Dương ra khỏi người nó. Cậu nhóc bước qua, mang theo vẻ ngạo mạn, xem thường tất cả những ánh nhìn xung quanh dõi theo nó.

Dương đứng lặng im trong giây lát rồi đuổi theo thằng nhóc.

- Xin lỗi em, nhưng em có thấy một bạn nhỏ cao như em, tóc quăn và ăn mặc rất độc đáo không?

Thằng nhóc nhìn Dương bằng ánh mắt hờ hững, không thèm đáp lời cô và bỏ đi.

Dương nhìn theo tức giận, cô định cho thằng nhóc láo sượt một bài học nhưng điều quan trọng bây giờ là tìm Huy nên cô không chấp, cô quay lưng đi.

**********************
Thằng nhóc áo đen khẽ quay lại nhìn Dương, ánh mắt lạnh của nó phản phất màu buồn theo bóng dáng của Dương lẫn khuất trong đám đông, mất hút...

***********************
Dương đứng xếp hàng chờ trong phòng thông tin, cô không nghĩ rằng có nhiều người lạc mất nhau trong cái siêu thị này. Một chị nhân viên đưa cho Dương tờ khai để cô ghi thông tin người cần tìm. Và khi trao lại cho chị ta, chị đọc rồi hỏi lại Dương ngạc nhiên.

- Em trai 15 tuổi à?

- Vâng.

Chị nhân viên cười.

- Sao em không gọi điện về nhà, có khi em trai em về nhà rồi cũng nên.

-C húng em đi xe và bác tài xế nói Huy chưa ra.

- Thôi được, em ngồi đợi đây nhé.

Chị nhân viên cầm tờ khai của mấy phụ nữ và một ông già rồi đi vào phòng. Chị đọc thông tin những người lạc, cuối cùng cũng đến lượt Huy.
“Ai là Quân Huy đến phòng thông tin gấp, chị gái em đang đợi.”

Tin nhắn ngắn được đọc lại ba lần và sau đó khi những người khác đã sum hợp thì Dương vẫn ngồi đợi. Nửa giờ sau... Huy vẫn chưa xuất hiện.

Dương cảm thấy lạnh quá, bàn tay cô như thể có băng vậy. Sao lúc nào cũng là cô, sao lúc nào cũng chỉ còn sót lại mình cô... cô ngồi một mình và nhớ lại căn phòng của bố. Căn phòng mất ông cũng mất đi sự ấm áp, lúc nào Dương cũng thấy lạnh, cô bật khóc lén chạy vào phòng bố, trốn trong góc phòng ông nhưng sao không cảm thấy khá hơn. Cứ thế cứ thế mãi cho đến khi Dương thôi khóc nữa, cô bắt đầu lao vào làm mọi chuyện để không ngồi không một mình nữa, cô sẽ không lạnh nữa... nhưng giờ... 

Giọng nói nhỏ, ngọt ngào quan tâm của Huy.

Nụ cười ngây thơ, vui vẻ của Huy.

Bàn tay ấm áp của Huy.

Vòng tay nhỏ nhắn của Huy.

Cả những giọt nước mắt của Huy nữa...

Tất cả, tất cả... nếu cô mất chúng một lần nữa thì sao đây?

Giọt nước mắt rơi trên má Dương một cách vô thức.
Dương đứng bật dậy, cô bước vào phòng thông tin làm cô nhân viên giật mình ra hiệu cho Dương ra ngoài ngay.

-Xin chị cho em nói một câu thôi, nói xong em sẽ ra.

Dường như còn bỡ ngỡ trước thái độ của Dương và vẻ mặt nhạt nhòa nước của cô mà chị nhân viên đứng lặng thinh mặc cho Dương ngồi vào ghế.

“Alô...alô... Vợ xin lỗi. Chồng đến nhanh đi mà, vợ lạnh lắm.”

Mấy lời cuối chìm trong tiếng nất của Dương nhưng không phải vì thế mà Huy không nghe rõ. Huy ngồi lẫn trong đám đông, cậu vẫn thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, có điều sự thu hút này không đến từ phong cách lập dị của cậu mà là vẻ ngoài đáng yêu. Huy chính là cậu bé khi nãy đã đụng trúng Dương. Cậu nhóc thiên thần trốn khỏi người vợ của mình và đang ngồi uống nước, cậu lắng nghe lời Dương, khẽ mỉm cười, ánh mắt cậu mất dần sự u uẩn. Cậu đang hạnh phúc và điều đó hoàn toàn không thể che giấu được nữa. Những người xung quanh từ nãy giờ luôn lén quan sát Huy, họ nhận ra sự thay đổi rõ rệt trên nét mặt cậu. Họ tò mò muốn biết điều gì đã khiến cậu bé dễ thương kia thôi nhăn nhó. Nhưng Huy đã vội đứng dậy trước khi mọi người chú ý hơn. Cậu mang túi đồ bước vào phòng thay đồ của khu siêu thị rồi bước ra với sự ngạc nhiên của chị nhân viên cửa hàng. Là Huy, cậu nhóc với quả đầu độc đáo và bộ quần áo được xây dựng dựa trên những ý tưởng kỳ cục.

*********************

Dương đang bị mắng, chị nhân viên khá bực mình vì hành động tự tiện của cô. Dương cảm thấy xấu hổ, cô xin lỗi rối rít.

Một bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy tay cô, là Huy.

Không kịp để ngạc nhiên, Dương bị Huy kéo đi thật nhanh trước sự tức giận của những nhân viên siêu thị. Dương định mắng cậu nhóc nhưng cô không làm được, cô đã rất vui mừng vì Huy đã đến. Mọi chuyện hệt như một giấc mơ cổ tích, dù Huy không phải là chàng hoàng tử toàn mỹ.

- Xin lỗi vợ.

- Không sao...

Khi cả hai dừng lại thì Dương bắt đầu bối rối, cô không nhìn vào mắt Huy được. Thật xấu hổ. Vậy mà Huy dường như không nhận ra điều đó ở cô, cậu cứ ghé sát khuôn mặt lại thật gần Dương, vửa tỏ ra ăn năn hối lỗi, vừa cười dịu dàng. Thật ra thì anh chàng đang cố ý. Huy thấy Dương đang ngượng ngùng với mình, giống như với một chàng trai. Khuôn mặt cô đỏ ửng lên, còn ánh mắt thì quay về phía xa hoang mang với vẻ lúng túng đáng yêu. Huy thích điều này.

- Lần sau chồng sẽ không để lạc mất vợ nữa.

- Không sao mà... Chỉ cần khi vợ gọi chồng xuất hiện là được.

Huy xiết chặt tay Dương như thể đồng ý.

- Vợ cần mua điện thoại cho chồng nữa không?

- Thôi, muộn rồi chúng ta về nhà đi.

Suốt con đường về, cả hai vẫn im lặng, tựa vào nhau rồi ngủ thiếp đi. Bên ngoài cơn mưa rơi dịu dàng, ngọt ngào. Mưa đang cười hạnh phúc và liếc nhìn về cơn gió lạnh đang trú ngụ bên những ngọn cây cao. Mưa thì thầm kể vào tai gió một câu chuyện ngọt ngào nhưng gió vẫn điệu cười lạnh rồi tung mình lên không gian, biến mất.

************************
Dương hẹn Quang trên tháp cao, trong khi chờ đợi cô thả nhòi người ra bên ngoài hít thật sâu không khí mát lạnh nơi vùng quê. Cô nhận ra mình thích mùi bắp tự nhiên nơi đây rồi, cô không muốn phải xa nó. Cô bắt đầu tưởng tượng đến một tương lai hạnh phúc, cô và một ai đó (là ai nhỉ ^^ ) lang thang giữa những khu vườn bắp cao, chênh vênh.

Bàn tay Quang đỡ nhẹ lấy vai Dương, cô ngưng nụ cười dở dang khi thấy anh và rồi cô khẽ nhất nhẹ bàn tay anh khỏi eo